LỄ PHẬT THÀNH ĐẠO (08/12 Âm lịch)

Thứ hai, 26/01/2026, 16:03 GMT+7
618732122_1209252327852763_156645046265216040_n

"Bốn chín ngày đêm nhập định thiền

Kiết già phu tọa cạnh bờ thiêng

Thân tâm khế hợp điều hơi thở

Ý tứ hài hoà quán pháp duyên

Hàng phục ma binh tiêu sạch chướng

Mẫn khai đạo lực giải tan phiền

Sao mai một sớm ngời soi chiếu

Phật Tổ an yên đắc đạo huyền."

Năm 623 trước Công nguyên, tại vườn Lâm Tì Ni gần thành Ca Tì La Vệ (hiện nay là vùng biên giới giữa Nepal và Ấn Độ), Đức Phật Thích Ca đã đản sinh có tên là Tất Đạt Đa, là một vị Thái tử con vua Tịnh Phạn và hoàng hậu Ma Da đang trị vì một vương quốc nhỏ của bộ tộc Thích Ca.

Khi Thái tử thấy lâu đài, cung điện không còn là nơi ở thích hợp nữa. Lòng Ngài nặng trĩu vì tình thương chúng sinh đang chìm đắm trong bể khổ, Thái tử càng thêm quyết tâm xuất gia cầu đạo, đi tìm con đường cứu khổ cho muôn loài. Năm Thái tử tròn 19 tuổi, Ngài tạm biệt phụ vương, ngai vàng, vợ con, từ bỏ cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc của một vị vương giả. Chân không, đầu trần, Ngài bình thản bước đi giữa nắng nóng cũng như trong sương đêm lạnh giá. Ngài không nơi ở cố định. Khi thì ngồi dưới bóng cây, khi thì nằm nghỉ qua đêm trong một hang đá, tất cả mọi năng lực và ý chí của Ngài đều hướng tới lí tưởng cao cả tìm ra chân lí tối hậu, lí lẽ của sống và chết, ý nghĩa của nhân sinh, của cuộc đời, con đường dẫn tới giải thoát và cõi Niết bàn.

Sáu năm tu khổ hạnh không có kết quả, Ngài quyết ngồi thiền dưới cội Bồ đề với lời thề nguyện: “Nếu ta ngồi đây mà không tìm ra đạo lí nhiệm mầu, không tìm ra lẽ huyền vi của vũ trụ vạn pháp thì dù thịt nát, xương tan, ta quyết không rời bỏ chỗ này.”

Sau 49 ngày đêm ngồi tĩnh tọa dưới cội Bồ đề chuyên sâu vào thiền quán, tu tập tâm li dục, li ác pháp, Ngài đã chiến thắng nội chướng lẫn ngoại ma, đến canh một Ngài chứng Túc mạng minh, canh hai Ngài chứng được Thiên nhãn minh. Đến canh ba, Ngài quán chiếu sâu thẳm của vô thỉ vô minh, thấu tột cội nguồn các pháp, tâm Ngài hoàn toàn giải thoát khỏi Dục lậu (ô nhiễm của dục vọng), Hữu lậu (ô nhiễm sự luyến ái của đời sống) và Vô minh lậu (ô nhiễm của vô minh), dứt hẳn sanh tử luân hồi, khổ đau vạn kiếp. Đạt đến đó Ngài chứng được Lậu tận minh.

Đêm mồng 8 tháng Chạp năm 584 trước Công nguyên, một cơn mưa vần vũ trút xuống. Khi cơn mưa và sấm sét dần tạnh, nhìn sao mai mọc cũng là lúc Ngài hoàn toàn chứng được Tam minh, thành tựu Chính đẳng Chính giác và thành Phật với danh hiệu Thích Ca Mâu Ni.

Đức Phật đã thành đạo dưới cội Bồ đề đến nay đã hơn 25 thế kỉ, nhưng câu chuyện tìm đạo và tu hành của Ngài vẫn luôn là bài học lớn cho hàng đệ tử Phật.

Nguồn: St

Ý kiến của bạn