Lặng nhìn con sóng thịnh suy

Thứ tư, 19/06/2019, 18:49 GMT+7

   Chẳng biết nguyên nhân gì chùa lại bị cháy. Vị sư trụ trì trầm tĩnh trước sự tình không thể nào cứu vãn rồi thản nhiên. Ngài bước ra khỏi đám lửa.

    Một vị khách đi ngang qua và nói:''Nhân quả gì đây, hay là do ăn ở mích lòng ai?''

    Chú Sadi chẳng giải đáp được nên đến chỗ vị Sư hỏi:

        - "Kính bạch Thầy, do nhân quả gì mà chùa ta lâm vào cảnh khổ, chùa bị đốt, người đi ngang qua buông lời không hay?"

    Vị Sư chùa nhìn chú tiểu mỉm cười và nói:

        - "Con cứ chờ xem"

    Chú Sadi chẳng hiểu nổi lời ấy!

binh than

    Nhưng chỉ nữa năm sau, rất nhiều Phật tử phát tâm cúng dường chùa được xây dựng lại như cũ nhưng mới hơn.

    Khi đó chú Sadi nhìn hoàn cảnh ngôi chùa và chợt hiểu ra điều gì đó, chú Sadi lại đến chỗ vị Sư và hỏi:

        - "Bạch Thầy, phải chăng Thầy kêu con chờ để xem điều này?"

    Vị Sư vẫn với tư thế ngồi thản nhiên nhìn ngôi chùa, mỉm cười và nói : "Con cứ chờ xem"

    Khoảng ba năm sau, chú Sadi nay cũng đã lớn vẫn nhìn ngôi chùa mỗi ngày thay đổi và nhớ tới lời vị Sư "con cứ chờ xem" thật ra là chú nên chờ xem điều gì.

    Một lần nữa chú Sadi ngày nào đến chỗ vị Sư và hỏi:

        - "Bạch Thầy, con nên chờ xem điều gì ?"

    Vị Sư lúc này không nhìn ngôi chùa, không nhìn chú Sadi mà chỉ nhắm mắt đáp rằng: "Con đã xem rồi, còn hỏi Ta điều gì"

    Chú Sadi nhớ lại tất cả, từ khi chùa bị cháy, bị người nói lời không hay, cho đến chùa xây mới, Phật tử khen chùa đẹp, nay chùa đã hơi cũ người lại đến vì lòng thành, chú nhìn dáng vẻ thản nhiên của vị sư phụ, chú nhớ lần đầu tiên ngôi chùa bị cháy, sư phụ vẫn là điềm nhiên như thế, xây mới cũng như thế, khen hay chê cũng thản nhiên cho đến chùa cũ kĩ vẫn thản nhiên như vậy. 

Và chú hiểu ra rằng đời người dẫu có muôn ngàn sóng gió, suy cho cùng cũng chỉ là trường tu dưỡng cho bản thân.

Và chú hiểu ra rằng đời người dẫu có muôn ngàn sóng gió, suy cho cùng cũng chỉ là trường tu dưỡng cho bản thân.

    Chú Sadi chợt ngộ ra lời thầy, chẳng phải là chờ đợi mà cứ thản nhiên để mọi thứ diễn ra theo quy luật của nó, còn Ta sống đời thản nhiên đó là đời sống phạm hạnh ở nơi một vị Tỳ kheo mà Thầy của chú đã, đang, sẽ sống mà không dính mắc vào bất cứ ngoại cảnh nào. 

    Chú đảnh lễ vị Sư Phụ đáng kính! Và chú hiểu ra rằng đời người dẫu có muôn ngàn sóng gió, suy cho cùng cũng chỉ là trường tu dưỡng cho bản thân. Thịnh suy nào cũng không quan trọng bằng nội tâm ta có dính mắc hay không, vì dính mắc đó là nguồn gốc luân hồi, là cô phụ với con đường giải thoát thênh thang...

TRẦM TĨNH SỐNG 

Niềm vui dù quá lớn

Sẽ dần dần trôi qua,

Và nỗi đau cùng cực

Rồi cũng tìm phôi pha...

Biết thế đừng tự phụ

Vì thành công hôm nay

Cũng không sầu ủ rũ 

Lúc gặp điều không may!

- Sao trẻ con hay khóc

Mà hiếm khi chúng buồn ?

Người lớn năng cười cợt

Giữa tiếng lòng lệ tuôn! 

Trẻ thơ hôm nay giận

Ngày mai ngồi với nhau

 Người lớn '' biết tha thứ ''

'Lại nhắc hoài mãi sau. 

- Thật hiếm khi tìm gặp 

Bình an ở bên ngoài . 

An bình chỉ có thể

Gặp trong lòng ta thôi! 

Ngày qua, ngày mới đến

Người đi, kẻ khác về

Chỉ có tình thương mến

Đọng lại cùng sơn khê.

Như Nhiên-Thích Tánh Tuệ

Ý kiến của bạn